A. MỞ ĐỀ
Sau khi quy y Tam Bảo rồi, người Phật tử tại gia
phải sống đúng theo quy luật mà đức Phật đã chế ra, để tiến bước trên
đường Đạo. Quy luật ấy là Ngũ Giới. Người theo đạo Nho không thể theo
Tam Cương mà bỏ Ngũ Thường, thì người đạo Phật cũng không thể chỉ thọ
Tam Quy mà không trì Ngũ Giới.
Người phát tâm quy y Tam Bảo là đã bước chân lên nấc
thang giải thoát, nhưng nếu không giữ năm giới là chỉ mới bước một nấc
đầu rồi dừng lại, không thể tiến đến giải thoát thật sự được.
Năm giới này không những đưa người mạnh tiến trên
đường giải thoát, mà còn đem lại trật tự, an vui, hòa bình cho gia
đình, quốc gia, xã hội nữa, Ngũ Giới chính là giềng mối chắc thật tạo
hạnh phúc cho cá nhân và đoàn thể, chính là ông thầy ngăn ngừa chúng ta
làm điều xằng bậy trong thời mạt pháp. Vì thế, đức Phật Thích Ca đã có
lời di chúc khẩn thiết sau đây trước khi Ngài nhập Niết Bàn:
"Sau khi ta diệt độ, các người tu hành phải tôn kính
giới luật làm thầy; dầu cho ta còn tại thế để dạy dỗ các người mấy ngàn
đời đi nữa, ta cũng không thêm điều nào ngoài giới luật".
Giới luật Phật chế ra thì rất nhiều, vì cần phải áp
dụng cho nhiều hạng người tu hành: Tỳ Kheo, Tỳ Kheo Ni, Sa Di, Sa Di
Ni. Riêng đối với hàng Phật tử tại gia, thì chỉ có năm giới mà thôi.
Nhưng nếu giữ được năm giới ấy thì lợi ích cho mình, cho người không
xiết kể.
B. CHÁNH ĐỀ
I. ĐỊNH NGHĨA
Ngũ Giới là năm điều ngăn cấm mà Phật đã chế ra, để
ngăn những tưởng niệm ác, nói năng chẳng lành, hành động bất chính. Năm
điều răn ấy là: Không được giết hại, không được trộm cướp, không được
tà dâm, không được nói dối, không được uống rượu. Năm điều *y cứ trên
tâm từ bi, bình đẳng trên phương diện dứt trừ tội lỗi cá nhân và đem
lại trật tự, an vui cho xã hội mà thành lập. Đức Phật không bắt buộc
chúng ta phải triệt để tuân theo và cũng không hăm dọa nếu chúng ta
không tuân theo thì phải bị Ngài trừng phạt. Sự giữ hay không giữ giới
là hoàn toàn do chúng ta tự liệu lấy. Đạo Phật khác với các tôn giáo
khác chính là ở điểm đức Phật không phải là một quan toà tối cao giữ
quyền thưởng phạt. Một ý nghĩ, một lời nói, một hành động tốt hay xấu
chính đã mang theo nó một cái mầm thưởng phạt rồi. Đức Phật chỉ là một
vị dẫn đường rất từ bi và rất sáng suốt. Ngài chỉ cho chúng ta con
đường nào là con đường sáng và con đường nào là con đường nguy hiểm
không nên đi.
Nhưng nếu chúng ta không theo con đường sáng mà lại
muốn đi vào con đường nguy hiểm, thì tất nhiên chúng ta sẽ gặp tai họa
tự nhiên, chứ Phật không tạo ra tai họa để trừng phạt chúng ta. Tòa án
chính là luật Nhân Quả. Ta làm ác thì ta bị quả xấu; ta làm thiện thì
ta được quả tốt. Năm giới chính là năm thành trì ngăn chặn cho ta đừng
đi lạc vào đường ác, là năm hàng rào ngăn chặn cho ta khỏi rơi xuống
vực sâu, trong khi ta đi con đường giải thoát.
II. NĂM GIỚI
1. Không được giết hại
Điều răn cấm thứ nhất mà Phật khuyên chúng ta là
không được giết sanh mạng, từ loài người cho đến các loài vật. Sanh
mạng có một giá trị quý báu, nhất là sanh mạng người; giết hại sanh
mạng kia để tô bồi sanh mạng này là một điều ác, không hợp lý đạo.
Phật Giáo cấm sát sanh bởi nhiều lý do
a) Tôn trọng sự công bằng. Chúng ta coi sanh mạng
mình là quý, là của báu tuyệt đối. Nếu ai mưu hại, là mình chống trả
triệt để bảo vệ sanh mạng. Mình đã biết quý trọng thân mạng mình, tại
sao lại muốn chà đạp sanh mạng người? Suy rộng ra, các loài vật cũng
biết quý trọng mạng chúng. Như khi một con bò hay con heo sắp bị đập
đầu, thọc huyết, ta thấy sự phản kháng mãnh liệt, sự đau thương cùng
cực của chúng, bằng những tiếng kêu gào, những cái giẫy giụa thoát chết
! Theo lẽ công bình, điều ta không muốn ai làm cho ta, thì cũng đừng
làm cho người khác hay loài khác. Phật dạy: "Ai ai cũng sợ gươm đao, ai
ai cũng sợ sự chết. Vậy nên lấy lòng mình suy lòng người, chớ giết, chớ
bảo giết!"
b) Tôn trọng Phật tánh bình đẳng. Chúng sanh mỗi
loài tùy thân hình khác nhau, mà vẫn đồng một Phật tánh. Phật tánh đã
bình đẳng thì không thể viện một lý do gì để nói rằng Phật tánh ở người
có giá trị hơn ở vật, ở giai cấp này, màu da này có giá trị hơn ở giai
cấp kia, màu da kia. Sát hại một sanh vật là sát hại Phật tánh.
c) Nuôi dưỡng lòng từ bi. Lòng từ bi của đức Phật
xem mọi loài như con, nên Ngài không đồng ý cho Đệ tử Ngài sát hại sanh
vật, bất cứ trong trường hợp nào. Bởi vì đem tâm giết hại sanh mạng là
lòng độc ác đã cực thịnh, tâm từ bi bị bóp chết. Nhẫn tâm vô cớ giết
một con vật, tính bạo ác không kém giết một con người. Nhẫn tâm làm cho
kẻ khác hay vật khác phải giẫy giụa, rên siết, quằn quại trong máu đào,
trong lệ nóng trước khi trút hơi thở cuối cùng, là tự giết lòng từ bi
của mình, là bóp chết cái mầm thương yêu rất quý báu trong tâm hồn
chúng ta. Như thế, khó mà tu hành để thành chánh quả được. Đức Khổng tử
có dạy: "Văn kỳ thanh bất nhẫn kiến kỳ thực, kiến kỳ sanh bất nhẫn kiến
kỳ tử". (Nghe tiếng kêu la của con vật, không nỡ ăn thịt nó; thấy nó
sống, không đành thấy nó chết). Như vậy, người có tâm từ bi hay lòng
nhân đều không nỡ sát hại người hay vật.
d) Tránh nhân quả báo ứng oán thù. Khi ta giết một
người hay một con vật thì sự oán hận của họ tràn trề khó dập tắt được.
Họ vì cô thế, vì yếu sức nên bị ta giết hại. Trong khi ấy, họ ôm lòng
căm hận, chờ gặp dịp báo thù lại. Cứ thế, mỗi ngày ta đều gieo căm hờn
cho người và vật, tích lũy lâu ngày, khối oan gia ấy to hơn sức ta,
chừng ta sẽ bị nó sát hại lại. Càng tạo nghiệp sát, càng lao mình vào
vòng đau khổ. Phật dạy: "Người thường sanh tâm sát hại, càng tăng
trưởng nghiệp khổ, mãi xoay vần trong sanh tử, không có ngày ra khỏi"
(Kinh Lăng Già).
Lợi ích của sự không giết hại
Vì những lý do trên, đức Phật cấm Phật tử giết hại. Không giết hại, sẽ có những điều lợi sau đây:
a) Về phương diện cá nhân. Một người không tàn nhẫn
sát nhân, hại vật, không độc ác làm đổ máu, không lóc da, xẻ thịt, chặt
đầu, thắt cổ, thì trong lòng không bức rứt, hối hận, thân tâm được nhẹ
nhàng, thư thới, giấc ngủ được an lành, nét mặt được hiền hòa, trong
sáng.
b) Về phương diện xã hội. Nếu tất cả nhân loại trên
thế giới này đều giữ đúng giới thứ nhất của Phật dạy đây, thì chiến
tranh sẽ không có, mà các nghiệp sanh tử luân hồi cũng được giải thoát.
Cho nên Tổ xưa có dạy:
Nhứt thiết chúng sanh vô sát nghiệp,
Thập phương hà xứ động đao binh,
Gia gia, hộ hộ đồng tu thiện,
Thiên hạ hà sầu bất thái bình.
Nghĩa là:
Hết thảy chúng sanh không nghiệp giết,
Mười phương nào có nổi đao binh,
Mỗi nhà, mỗi chốn đều tu thiện,
Lo gì thiên hạ chẳng thái bình.
Hạn chế: Vẫn biết giết hại là tạo nhân khổ, nhưng
người tại gia còn ăn mặn, còn làm công kia việc nọ, thì tránh sao khỏi
phạm giới sát. Ở đây không bắt buộc chúng ta phải giữ triệt để như thế,
chỉ cần giữ phần quan trọng là không giết người, và các con vật lớn
như: trâu, bò, ngựa, chó, heo...
Còn nhiều con vật nhỏ, nếu tránh giết được bao nhiêu
thì quý bấy nhiêu. Chúng ta nên đi từ từ thì chắc chắn hơn. Nhất là
không nên giết hại sinh vật một cách vô lý, giết để thỏa lòng thích
giết.
Trong khi giữ giới sát, chúng ta nên đề phòng hai điều sau:
a) Không nên để cho ác ý sanh khởi. Giết một con vật
lớn mà vì vô ý hay vì tự vệ, thì cái quả của nó còn nhẹ hơn là giết một
con chuồn chuồn với cái ác ý muốn giết cho vui tay.
b) Nên tránh sự huân tập trong hoàn cảnh giết hại:
Những đứa trẻ bé lên 3, lên 5 ra sân gặp chuồn chuồn, bươm bướm chụp
bắt rồi ngắt cánh, rứt đầu, nếu cha mẹ thấy mà không la rầy; đến 12, 13
tuổi, chúng sắm ná, giàn thun bắt chim, đến 20, 25 tuổi, chúng đâm họng
heo, giết chó, vẫn không bị ngăn cấm thì sau này, quen với tánh hung
bạo, trong cơn giận dữ, chúng có thể giết người không gớm tay. Vậy
không những chúng ta không nên để tự do cho con cái quen với sự giết
hại sinh vật, mà cũng không nên cho chúng mục kích những cảnh chém giết
ở các rạp chiếu bóng hay ở giữa đời.
2. Không được trộm cướp
Ai cũng biết trộm cướp là lấy những vật thuộc quyền
sở hữu của người, mà không có sự ưng thuận, hay cưỡng ép người ta ưng
thuận bằng võ lực hay quyền hành. Những vật quý giá như nhà cửa, ruộng
vườn, tiền bạc, ngọc ngà...cho đến vật hèn mọn như lá trầu, trái ớt
v.v...người ta không cho mà mình cố lấy đều là trộm cướp.
Trộm cướp có nhiều hình thức: Ỷ mạnh bè đảng giựt
ngang của người là ăn cướp; cậy thế ỷ quyền làm tiền kẻ yếu là kẻ ăn
cướp; bắt chẹt người ta trong lúc túng thiếu để cho vay nặng lời, cầm
bán với giá rẻ mạt là ăn cướp; tích trữ đầu cơ để bán giá chợ đen là ăn
cướp. Dùng mưu mẹo rình rập, lén lút lấy của người là ăn trộm; cân non,
đong thiếu, trốn xâu, lậu thuế, mượn của người ta mà không tìm cách trả
lại cũng là ăn trộm. Có thể nói tóm một câu là: bất cứ hình thức nào,
do lòng gian tham lấy của người bất chính đều là trộm cướp cả.
Nếu vì nghèo nàn túng thiếu, vợ ốm con đau, thiếu
gạo thiếu thuốc, nên phải buộc lòng gian xảo, thì tội còn được châm
chế; chứ đã giàu có, ăn sung mặc sướng, lên xe xuống ngựa mà còn lường
gạt người lấy của, cướp công, để sống một cách vương giả trên mồ hôi
nước mắt của kẻ nghèo đói, thì tội ác thật nặng nề!
Vì lý do gì Phật cấm trộm cướp?
Phật cấm trộm cướp vì những lý do sau đây:
a) Tôn trọng sự công bằng: Chúng ta không muốn ai
lấy của mình, tại sao mình lại chăm chăm muốn đoạt của người? Quyền sở
hữu cá nhân của ta, ta biết tôn trọng, thì tại sao ta lại chà đạp lên
quyền sở hữu của người? Làm như thế là trái lẽ công bằng. Một xã hội mà
thiếu công bằng thì không thể tồn tại lâu dài được.
b) Tôn trọng sự bình đẳng. Mỗi người đều có Phật
tánh như nhau, tại sao ta lại muốn làm khổ người khác để ta được sung
sướng? Tại sao ta lại muốn hưởng những đặc ân bất chính trong khi ta
cũng chỉ là một con người như bao nhiêu con người khác?
c) Nuôi dưỡng lòng từ bi. Một khi vô ý đánh mất một
vật gì hay một số tiền, ta dàu dàu buồn khổ, ăn không ngon, ngủ không
yên, tại sao ta lại nỡ tâm lấy của người để cho người phải khóc than,
đau khổ vì ta? Người ta thường nói: "Tiền tài là huyết mạch". Như vậy,
kẻ cướp đoạt của người tức là cướp đoạt xương máu người, sát hại sinh
mạng người vậy. Chỉ những người không có lòng thương người, tán tận
lương tâm mới làm những việc đen tối như vậy. Còn ta, đã là Phật tử,
đang cố gắng nuôi dưỡng lòng từ bi, ta không thể trộm cướp của ai được.
d) Tránh nghiệp báo oán thù. Trong xã hội có tổ
chức, tôn trọng lẽ công bằng, thì tội trộm cướp bao giờ cũng bị trừng
trị. Ăn trộm thì bị đưa ra tòa án tiều hình, ăn cướp thì đưa ra tòa án
đại hình. Khi chưa bị bắt, kẻ trộm cướp phải tìm trăm phương ngàn kế để
trốn tránh, sống chui rúc trong bóng tối. Khi bị bắt, người trộm cướp
phải bị trói buộc, tra khảo, ngồi tù, nhốt khám. Phận mình đã cực thân
khổ trí, lại cho gia đình mình, cha mẹ, vợ con cũng buồn rầu, xấu hổ,
và mất hết cả hy vọng ở tương lai.
Nhưng nếu luật pháp thế gian không trừng trị, thì
người trộm cướp không thoát khỏi luật nhân quả nghiệp báo. Trộm cướp
của người thì sẽ bị người trộm cướp lại, gây bao thù oán khổ đau. Phật
dạy: "Người tham luyến sắc tài không chịu rời bỏ, cũng như đứa bé luyến
tiếc một chút mật dính trên lưỡi dao, thè lưỡi liếm, phải bị một cái
họa đứt lưỡi" (Kinh Tứ Thập Nhị Chương). Chính thế, vì tham tiền của,
lắm người đã tự gieo mình vào khám đường, vào địa ngục. Chúng ta hãy
lắng nghe bài kệ cảnh tỉnh của vua Trần Thái Tông:
Tạc bích xuyên tường ý bất hư,
Thiên ban bách kế, khổ vinh cầu;
Kim sanh cầu đắc tha nhơn vật,
Bất giác chung thiên thọ mã ngưu.
Dịch:
Khoét vách xoi tường chí những đâu,
Ngàn mưu trăm kế luống tham cầu;
Của người dầu có đời nay được,
Đời khác luôn luôn kiếp ngựa trâu.
Vì những lý do trên, nên đức Phật cấm Đệ tử trộm cướp.
Lợi ích của sự không trộm cướp
a) Về phương diện cá nhân. Người không gian tham thì
đời sống hiện tại được an ổn, không bị đòi hỏi, giam cầm, tù tội, đi
đâu cũng được người khác tin cậy, giao phó cho mình những địa vị quan
trọng. Người không gian tham thì đời sau được hưởng phước báu giàu
sang, an vui, và con cháu nhiều đời cũng nhờ thừa hưởng âm chất của ông
bà, cha mẹ mà được vinh hiển.
b) Về phương diện đoàn thể. Nếu một ngày nào trong
xã hội không ai có tâm gian tham, trộm cướp thì nhà không cần đóng cửa,
của khỏi giữ gìn, vật đánh rơi không mất, thật không còn gì sung sướng
hơn! Người ta khổ bởi không có của, nhưng kẻ có của nhiều cũng vẫn khổ,
vì phải lo giữ gìn. Người không trộm cướp tức là đã âm thầm ban cho
người khác sự an ổn rồi.
Nhà Nho có câu: "Nhơn phi nghĩa bất giao, vật phi nghĩa bất thủ". Huống chúng ta là Phật tử lại đi trộm cướp hay sao?.
3. Không được tà dâm
Tà dâm tức là muốn nói về sự dâm dục phi lễ phi
pháp. Luật dạy người xuất gia ly tục phải dứt hẳn dâm dục, còn người
tại gia thì không đưọc tà dục. Khi vợ chồng có cưới hỏi đủ lễ gọi là
chánh; ngoài ra, lén lút lang chạ làm việc phi pháp gọi là tà. Nhưng
nếu vợ chồng chánh thức đi nữa, mà ăn nằm không phải chỗ, gần gũi nhau
không chừng mực thì cũng thuộc về tà dâm cả. Đó là nói về mặt thô
thiển. Nói một cách vi tế hơn, thì phàm những sự phóng tâm đắm sắc,
nghĩ ngợi bất chánh, chơi bời lả lơi, cũng thuộc về tà dâm cả.
Phật cấm tà dâm vì những lý do sau đây
a) Tôn trọng sự công bình. Mỗi người ai cũng muốn
gia đình mình đầm ấm yên vui, vợ con mình đoan chánh, thì sao lại đi
phá hại gia cang, làm nhục nhã tông môn người, đưa vợ con người vào con
đường dâm loạn.
b) Bảo vệ hạnh phúc gia đình. Không gì đau khổ, đen
tối hơn, khi một gia đình mà người chồng hoặc vợ có dạ riêng tư, tà
vạy. Hạnh phúc đâu còn, khi chồng vợ không tin nhau ! Khi một gia đình
lâm vào cảnh ấy, thì con cái sẽ xấu hổ, bê tha, côi cút, bà con không
đoái hoài đến, sự nghiệp tan tành, làng xóm chê bai, danh giá hoen ố.
Điều kiện thiết yếu để giữ vững hạnh phúc gia đình chính là lòng chung
thủy của hai vợ chồng. Người ta thường bảo: "Thuận vờ thuận chồng, tát
bể đông cũng cạn". Vì sự tà tâm của một trong hai người bạn đường mà
trong gia đình thường xảy ra những sự ghen tương, cãi vã, đánh đập có
khi đến gây án mạng. Có khi, để trả thù, người ta thường thấy xảy ra
cái cảnh "ông ăn chả, bà ăn nem". Một người chồng đã tâm dò ngó vợ con
người, thì chính vợ con họ cũng lăm le vạch rào sang nhà kẻ khác rồi.
Họ phá hạnh phúc gia đình người, thì chính hạnh phúc gia đình họ cũng
đã tan rã trước.
Cho nên cấm tà dâm là một điều kiện cần thiết để xây dựng hạnh phúc cho gia đình mình và gia đình người.
c) Tránh oán thù và quả báo xấu xa. Phật dạy: "Người
ôm lòng ái dục cũng như kẻ cầm đuốc đi ngược gió, quyết bị nạn cháy
tay" (Kinh Tứ Thập Nhị Chương). Thật vậy, người ta có tâm xấu xa đắm mê
sắc dục, không sớm thì chầy quyết bị hại: nếu không tan nhà mất nước,
thì cũng gãy chân mất mạng bởi mũi súng, ngọn gươm. Xưa nay những kết
quả thảm khốc đen tối do sự đắm mê sắc dục gây ra không thiếu gì; chúng
ta chỉ cần dở những chồng sách lịch sử hay chồng báo hằng ngày, sẽ thấy
nhan nhản trong mỗi trang, mỗi đoạn.
Trong các sự oán thù, không có sự oán thù nào mãnh
liệt bằng sự oán thù do sự lừa dối phụ rẫy về tình ái gây ra. Các cuộc
án mạng xảy ra hằng ngày, phần lớn là kết quả của tà dâm.
Lợi ích của sự không tà dâm
Vì thế nên sự giữ giới cấm tà dâm sẽ có những lợi ích sau đây:
a) Về phương diện cá nhân. Kinh Thập Thiện nói: "Người thế gian không tà hạnh thì được hưởng bốn điều lợi như sau:
Sáu căn (tai, mắt, mũi, lưỡi, thân, ý) đều được vẹn toàn.
Trọn đời được người kính trọng.
Đoạn trừ hết cả phiền lụy khuấy nhiễu .
Cuộc tình duyên trọn đời không ai dám xâm phạm".
b) Về phương diện đoàn thể. Trong xã hội mà ai cũng
không tà hạnh, thì gia đình được yên vui hạnh phúc, những sự *thương
luân bại lý sẽ tiêu tan, những cảnh thù hiềm, chém giết không xảy ra
nữa; con cái được mạnh khỏe, nâng niu, xã hội sẽ cường thịnh.
Nói tóm lại, cõi Ta Bà ô trọc, đau khổ này sẽ biến thành thế giới thanh tịnh, an vui.
4. Không được nói sai sự thật
Nói sai sự thật có 4 cách: Nói dối, nói thêu dệt, nói lưỡi hai chiều, nói lời hung ác.
a) Nói dối hay nói láo, là nói không thật, chuyện có
nói không, chuyện không nói có; việc phải nói trái, việc trái nói phải;
điều nghe nói không nghe, điều không nghe nói nghe; hoặc giả trước mặt
khen dồi, sau lưng chê mạt; hay khi ưa thì dịu ngọt thơm tho, khi ghét
thì lại đắng cay chua chát. Tóm lại, ý nghĩa lời nói việc làm trước sau
mâu thuẫn, trên dưới khác nhau, trong ngoài bất nhứt, đều thuộc về nói
dối cả.
b) Nói thêu dệt, là việc ít xích cho nhiều, làm cho
người nghe nổi sân hận; là trau tria lời nói, chuốt ngót giọng hay, lên
hơi xuống giọng cho êm tai mát dạ để cám dỗ người nghe, làm cho người
say mê đắm nhiễm; cũng có khi là nói biếm, nói bâm, nói châm, nói chích
làm cho người nghe phải khổ sở. Tóm lại, bao nhiêu lời nói không đúng
nghĩa chân thật, thêm bớt, cho đến văn chương phù phiếm, bóng bẩy làm
cho kẻ nghe phải loạn tâm, sanh phiền não, đều gọi là nói thêu dệt cả.
c) Nói lưỡi hai chiều, hay nôm na hơn, là nói "đòn
xóc nhọn hai đầu", nghĩa là đến chỗ này thì về hùa với bên này để nói
xấu bên kia, đến bên kia thì về hùa với bên ấy để nói xấu bên này, làm
cho bạn bè đang thân nhau trở lại chống nhau, kẻ ân người nghĩa chống
đối, oán thù nhau.
d) Nói lời hung ác, là nói những tiếng thô tục, cộc cằn, chửi rủa, làm cho người nghe phải đau khổ, buồn rầu, sợ hãi.
Vì sao Phật cấm nói sai sự thật?
Phật cấm nói sai sự thật vì những lý do sau đây:
a) Tôn trọng sự thật. Đạo Phật là đạo như thật;
người tu theo đạo Phật phải tôn trọng sự thật. Người quen với dối trá,
không thiết tìm sự thật thì khó có thể chứng quả được. Chúng ta đang
sống trong vọng tưởng, công việc chính của người tu hành là cố gắng phá
tan vọng tưởng ấy để thấy được bản nguyện; nếu không làm được như thế
mà trái lại còn chồng chất thêm cái vọng tưởng ấy với những sự dối trá
lừa phỉnh nữa, thì thật là vô cùng trái đạo.
b) Nuôi dưỡng lòng từ bi. Cái động lực chính của sự
dối trá là lòng ích kỷ, ác độc, muốn hại người để thỏa lòng dục vọng
đen tối của mình. Người bị lừa dối, phỉnh gạt phải đau khổ vì mình, có
khi phải mắc thù vương oán, có khi phải tan gia bại sản. Người tu hành
mà làm như thế là đã tán tận lương tâm, đã bóp chết tình thương trong
lòng họ rồi. Một khi lòng từ bi không có nữa, nghĩa là cái động lực
chính đã mất, thì sự tu hành chỉ còn là giả dối, lừa bịp người, và tất
nhiên không bao giờ có kết quả tốt.
c) Bảo tồn sự trung tín trong xã hội. Trong một gia
đình, một đoàn thể, một xã hội mà không ai tin ai, thì mọi công cuộc từ
nhỏ đến lớn đều thất bại. Trong đạo Nho, một trong 5 đức tánh căn bản
là lòng tin. "Nhơn vô tín bất lập", đó là lời dạy của Khổng Tử. Hạnh
phúc gia đình và xã hội không thể có được trong sự dối trá nghi ngờ, đố
kỵ.
d) Tránh nghiệp báo khổ đau. Lời nói tuy không phải
là lưỡi kiếm, nhưng nó nguy hiểm hơn lưỡi kiếm, vì nó có hai mũi nhọn,
một mũi đâm vào người khác và một mũi đâm vào chính người xử dụng nó.
Ai ai chắc cũng chưa quên câu truyện thằng bé chăn cừu muốn đánh lừa
hàng xóm, bằng cách la "Lửa! Lửa!", nhưng nó chỉ phỉnh người một lần;
lần sau, nhà nó cháy thật, mặc dù nó kêu la thảm thiết cũng không ai
thèm đến chữa nữa. Đấy, người dối trá chỉ gây tai họa cho mình. Do đó,
Phật dạy: "Phù sĩ xử thế phủ tại khẩu trung, sở dĩ trảm thân do kỳ ác
ngôn", nghĩa là: Phàm kẻ ở đời, lưỡi búa bén nằm sẵn trong miệng, sở dĩ
trảm chém mình là do lời nói ác. Đã đành nói ly gián, nói xuyên tạc là
để hại người, nhưng khi đã làm hại người thì thế nào người cũng hại lại
mình. "Ác lai ác báo" là thế. Để tránh sự thù hằn, tránh nghiệp dữ,
chúng ta không nên dối trá, điêu ngoa.
Lợi ích của sự không dối trá
a) Về phương diện cá nhân. Được người trọng nể, tin
cậy, không ai oán hận thù hiềm; đi đâu cũng được người chung quanh dành
cho một địa vị thân tín, niềm nở đón tiếp. Trong nghề nghiệp làm ăn,
người chân thật được nhiều thân chủ, và được giao phó cho nhiều trọng
trách quý báu.
b) Về phương diện đoàn thể. Gia đình và xã hội được
đoàn thể trong sự tin cậy. Mọi công cuộc chung được xúc tiến có kết quả
tốt. Đồng bào thương yêu, thông cảm nhau hơn.
Hạn chế: Nói dối là một tai họa lớn lao cho mình và
xã hội. Tuy nhiên, cũng có vài trường hợp nên nói dối. Đó là khi nào vì
lòng từ bi mà phải nói dối để cứu người hay vật. Nói dối phạm tội là
trong trường hợp do lòng tham, sân làm động cơ thúc đẩy. Ngược lại, nếu
do lòng từ bi thúc đẩy mà phải nói dối, thì không phạm tội.
5. Không được uống rượu
Tất cả những thứ có chất men làm say người, hay chất
độc hại người đều không được uống. Chính mình không uống đã đành, mà
cũng không được ép nài người khác uống. Ép nài, khuyến khích người khác
uống, tội lại nặng hơn cả chính mình uống nữa. Lúc lâm bịnh nặng, uống
các thứ thuốc không lành, lương y bảo phải dùng rượu hòa vào thuốc, thì
tạm được dùng. Nhưng trước khi dùng phải bạch cho chúng Tăng biết. Khi
hết bịnh, không được tiếp tục uống thuốc có hòa rượu ấy nữa.
Vì những lý do gì Phật cấm uống rượu?
Phật cấm uống rượu vì những lý do sau đây:
a) Bảo toàn hạt giống trí tuệ. Rượu còn nguy hiểm
hơn thuốc độc. Một chén thuốc độc ta uống vào chết ngay, nhưng chỉ chết
một thân hiện tại, chứ rượu uống vào làm mất giống trí tuệ, phải chết
đi sống lại vô số kiếp. Vì thế, để bảo toàn hạt giống trí tuệ quý báu,
Phật cấm uống rượu.
b) Ngăn ngừa những nguyên nhân sanh ra tội lỗi. Rượu
chính nó không phải là một tội lỗi như sát sanh, trộm cướp, tà dâm,
nhưng nó có thể làm nhân cho những tội lỗi kia sanh ra. Khi đã uống
rượu vào say sưa, thì tội nào cũng có thể phàm được. Dưới đây là một
câu chuyện để chứng minh điều đó:
Một anh nông phu kia đang cày ruộng giữa đồng, bổng
thấy hiện ra sừng sững trước mặt mình một hung thần to lớn, kỳ dị, hăm
giết anh. Anh kinh sợ, khóc lóc xin tha mạng. Vị hung thần bảo:
- Nếu ngươi làm được trong ba việc này thì ta tha
chết cho: hoặc là giết cha ngươi, hoặc là đánh mẹ ngươi hay uống hết
lít rượu để trên bàn nhà ngươi.
Anh nông phu suy nghĩ một hồi trả lời:
- Xin Ngài cho con được uống lít rượu.
Ác thần nghe xong, có vẻ hài lòng, rồi biến mất.
Trưa hôm ấy, anh nông phu về nhà, thấy lít rượu mà
ông thân mua để đãi khách, vì nhà sắp có giỗ, anh ta vội vàng chụp lấy,
nốc cạn một hơi. Cha anh thấy đứa con hỗn láo, nắm gậy xông lại đánh
mắng con. Ma men đã thấm, anh ta không còn biết phải trái, giựt gậy của
cha, đánh ông một cây chết tốt ! Bà mẹ chạy đến ôm con la làng. Anh ta
chưa hả cơn giận, đánh mẹ túi bụi. Làng xóm chạy lại bắt anh dẫn lên
quan vì tội giết cha đánh mẹ. Tỉnh lại anh mới biết uống rượu là tội
nặng nhất trong 3 điều mà hung thần đã bắt anh làm.
Tóm lại, rượu gây rất nhiều tội lỗi. Sau đây 10 tai hại của rượu mà trong Kinh đã nói đến:
Của cải rơi mất;
Tăng trưởng lòng giế鴠hại;
Trí tuệ kém dần;
Sự nghiệp chẳng thành;
Thân tâm nhiều khổ;
Thân hay tật bệnh;
Tâm sân hận bồng bột, ưa cãi lẫy;
Phước đức tiêu mòn;
Tuổi thọ giảm bớt;
Mạng chung đọa vào địa ngục.
Lợi ích của sự cấm rượu
a) Về phương diện cá nhân. Người không uống rượu thì
tránh được 10 điều hại vừa kể trên: không mất tiền của, thân ít bệnh
tật, không sinh lòng ác độc giết hại, bớt nóng giận, trí tuệ tăng
trưởng, tuổi thọ càng cao v.v...
b) Về phương diện đoàn thể. Gia đình được yên vui, con cái ít bệnh tật, xã hội được hòa mục, nòi giống được hùng cường.
C. KẾT LUẬN
1. Phật tử không giữ giới không phải là Phật tử
Chúng ta đã thấy công dụng thiết thực và lợi ích của
năm giới về phương diện cá nhân và đoàn thể. Nếu Tam Quy là nền tảng,
thì Ngũ Giới là 5 nấc thang của người Phật tử tại gia để bước dần lên
Thánh quả. Trong bước đầu, người Phật tử nếu có thể phát nguyện giữ cả
năm giới thì càng tốt; nếu vì nhiều sự ràng buộc chưa thể giữ được cả
năm giới thì có thể giữ vài giới mà mình thấy có thể thực hành được
như: không uống rượu, không nói dối. Rồi với sự tinh tấn và Bồ Đề Tâm
dõng mãnh, ta tiếp tục phát nguyện giữ thêm những giới khác như không
trộm cắp, không tà dâm...Nhưng đã phát nguyện giữ giới nào thì giữ cho
trung kiên, đừng có một bước tiến tới, hai bước thoái lui, dùng dằng
như thế mãi thì không bao giờ đi đến đâu cả.
Nếu người Phật tử mà không giữ được giới nào, thì
sao gọi được là Phật tử? Người thường, không theo Phật mà còn có thể
giữ đúng tư cách như không uống rượu, không nói dối, không trộm cắp
*thay, huống hồ là Phật tử? Ta đến với đạo Phật là vì muốn vượt lên
trên đời tầm thường của thế nhân. Nếu chúng ta vào đạo rồi mà vẫn tiếp
tục cuộc đời thường của thế nhân, thì đó là chúng ta muốn làm hoen ố
đạo, chứ không phải là ngưỡng mộ đạo.
Cho nên, người Phật tử phải cố gắng giữ giới để cho
xứng đáng với danh nghĩa của mình, để đem hạnh phúc đến cho mình và
chúng sanh.
2. Người không theo đạo Phật cũng nên giữ giới
Năm giới nói trên không có gì là cao siêu, huyền bí.
Đó là bài học công dân thông thường mà bất cứ một xã hội nào, một quốc
gia nào muốn phồn thịnh, hùng cường cũng không thể bỏ sót được. Cho nên
5 điều luật ấy không phải chỉ để áp dụng riêng chi giới Phật tử, mà còn
chung cho tất cả những ai muốn sống một cuộc sống lành mạnh, an vui, có
lễ nghĩa và tiến bộ.
Một xã hội mà mọi phần tử đều thực hiện được 5 giới cấm ấy, thì đó là một xã hội gương mẫu, văn minh
nhứt thế giới.
(trích từ Phật Học Phổ Thông)