Tinh thần hiếu đễ của người Á Đông nói chung và
dân tộc Việt Nam nói riêng đã thấm sâu vào xương
tủy của mọi người, và phát khởi ra sự sinh hoạt
bên ngoài tạo nên những nét đẹp cao quý, thành
ca dao, tục ngữ, thành đặc tính tinh thần Đông
Phương. Có lẽ chỉ có người Á Đông mới có tục lệ
chúc thọ cho ông bà, cha mẹ và cũng có lẽ chỉ có
người Á Đông mới yêu chuộng tinh thần "đại gia
đình" Ông bà, cha mẹ, con cháu, chắt, chút chít...
sống quây quần đầm ấm trên cùng một mảnh đất gia
tiên, bao bọc bởi lũy tre xanh, hàng dậu bông
bụt Và vì thế nên tình thân được nẩy nở, đơm hoa
kết trái để luôn luôn gần gũi, thương yêu và đùm
bọc với nhau.
Có hình ảnh nào đẹp hơn cảnh gia đình xum họp
trong những buổi chiều nhàn nhã, gió hiu hiu nhẹ
thổi vừa đủ để bà nằm võng đu đưa, tay ôm đứa
cháu nhỏ nhè nhẹ hát ru cháu dưới bóng mát của
hàng cây sau vườn; ông ngồi kể truyện cổ tích
với đàn cháu vây quanh vừa lắng tai theo dõi vừa
nhổ tóc sâu, thỉnh thoảng lại chen vào những câu
hỏi thơ ngây làm câu chuyện thêm rộn ràng giữa
hương thơm của hoa cau, hoa bưởi ngạt ngào trong
không gian miền thôn dã. Hoặc những buổi tối:
"... Cha tôi ngồi xem báo, me tôi ngồi đan áo,
bên cây đèn dầu hao..."
Tinh thần chịu thương chịu khó của người phụ nữ
Việt Nam được diễn đạt qua những câu thơ sau đây
của Trần Kế Xương càng làm nổi bật những đức
tính hy sinh của người mẹ, người vợ:
Quanh năm buôn bán ở ven sông.
Nuôi đủ năm con với một chồng...
Mẹ đã tảo tần thức khuya, dậy sớm lo việc tang
tầm, thu vén nhà cửa, không những lo cho con mà
còn phải lo cho người chồng thư sinh chỉ biết
việc bút nghiên:
Canh một dọn cửa dọn nhà,
Canh hai dệt cửi, canh ba đi nằm,
Canh tư bước sang canh năm,
Trình anh dậy học chớ nằm làm chi.
Lỡ mai Chúa mở khoa thi,
Bảng vàng kia cũng sẽ đề tên anh.
Hay là:
... Nửa đêm về sáng gánh gồng nuôi con...
Nuôi con buôn bán tảo tần,
Chỉ mong con lớn nên thân với đời.
Những khi trái nắng trở trời,
Con đau là mẹ đứng ngồi không yên.
Trọn đời vất vả triền miên,
Chạy lo bát gạo đồng tiền nuôi con.
Tấm lòng của mẹ thật bao la, mênh mông như trời
bể, mặc thân gầy yếu, hao mòn chỉ mong cho con
được khôn lớn, mẹ đã vắt cạn dòng sữa thơm cho
con được no đủ:
Bồng con cho bú một hồi,
Mẹ đã hết sữa con vòi, con la.
Lại còn những khi con đau ốm, mẹ nào được an
giấc:
Con ho lòng mẹ tan tành,
Con sốt lòng mẹ như bình nước sôi.
Mẹ đã đem hết sức mình để bảo bọc, che chở cho
con được an lành, bình yên:
Nuôi con chẳng quản chi thân,
Chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo con lăn.
Tấm lòng mẹ trải rộng bao la, không nghĩ gì đến
sức khỏe bản thân chỉ nhất mực lo cho con, dù
suốt đêm không chợp mắt:
Gió mùa thu mẹ ru con ngủ,
Năm canh chày thức đủ vừa năm.
Nào đã hết, ngoài việc chăm nuôi, cho con bú mớm,
mẹ phải thay cha nuôi dạy con cái:
... Dạy con đèn sách thiếp làm phụ thân...
Mẹ còn phải năng động hơn, xông xáo hơn để giáo
dục, truyền đạt cho con những kinh nghiệm cá
nhân mong con khôn ngoan, thành đạt trong xã hội:
Ví dầu cầu ván đóng đinh,
Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi.
Khó đi, mẹ dắt con đi,
Con đi trường học, mẹ đi trường đời.
Vì thế người mẹ được ví: "Mẹ già bằng ba hàng
dậu". Hạnh phúc thay cho những ai còn có mẹ để
chia xẻ niềm vui, nỗi buồn, để được mẹ lo lắng
chăm sóc như ngày còn thơ, để được hầu hạ gần
gũi với mẹ. Có mẹ để thấy mình vẫn trẻ thơ như
ngày nào:
Có cha có mẹ thì hơn,
Không cha không mẹ như đờn đứt giây.
Đờn đứt giây còn tay nối lại,
Cha mẹ mất rồi con phải mồ côi.
Nào đã hết, mẹ vẫn lo toan vất vả trong phận dâu
con, có sức chịu đựng nào bằng bổn phận người
con dâu đè nặng trên hai vai của mẹ, dẫu chồng
có lơ là, lạnh nhạt, nhưng vẫn không thất xuất
trách nhiệm cá nhân, qua những câu ca dao sau
đây:
Gió đưa bụi chuối sau hè,
Anh mê vợ bé bỏ bè con thơ.
Con thơ tay ẵm tay bồng,
Tay dắt mẹ chồng đầu đội thúng rơm.
Chữ hiếu không những chỉ thể hiện trong bổn phận
người con, mà còn ràng buộc cả người con dâu nữa.
Cụ bà Phan Bội Châu đã thay cụ ông hầu hạ, thuốc
thang cho thân sinh cụ ông nay đau, mai ốm trong
cảnh gia đình túng thiếu với các con thơ dại
trong suốt thời gian cụ ông lo việc nước. Gương
hy sinh, tiết liệt của người phụ nữ Việt Nam
điển hình qua tinh thần trách nhiệm của cụ bà
Phan Bội Châu làm rạng rỡ giá trị thiêng liêng
tình nghĩa gia đình.
Người xưa ra đi lo việc nước đã nhắn nhủ vợ nhà:
Anh đi, em ở lại nhà,
Vườn dâu em bón mẹ già em trông.
Con cò lặn lội bờ sông,
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non,
Nàng về nuôi cái cùng con,
Để anh trẩy hội nước non Cao Bằng.
Bằng tâm tình của người chồng phải vắng nhà buôn
bán phương xa, đã ân cần nhờ cậy vợ lo toan mọi
việc và chăm sóc mẹ già sao cho tròn câu hiếu
kính:
Nhà anh chỉ có một gian,
Nửa thời làm bếp, nửa toan làm buồng.
Anh cậy em coi sóc trăm đường,
Để anh buôn bán trẩy trương thông hành.
Còn chút mẹ già nuôi lấy cho anh,
Để anh buôn bán thông hành đường xa.
Liệu mà thờ kính mẹ già,
Đừng tiếng nặng nhẹ người ta chê cười.
Vai trò của người mẹ quan trọng biết là chừng
nào:
Mồ côi cha ăn cơm với cá,
Mồ côi mẹ, lót lá mà nằm.
Gió đưa bụi trúc ngã quì,
Vì cha con phải lụy dì, dì ơi!
Phải chăng vì thế con cái thường có khuynh hướng
thương yêu và thân cận với mẹ hơn? Nói như thế
không có nghĩa là vai trò của người cha không
quan trọng:
Con có cha như nhà có nóc,
Con không cha như nòng nọc đứt đuôi.
Còn cha gót đỏ như son,
Đến khi cha mất, gót con đen sì.
Còn cha nhiều kẻ yêu vì,
Một mai cha thác ai thì nuôi con?
Sự chăm sóc của cha có thể không chăm chút tỉ mỉ
bằng mẹ, nhưng hoàn cảnh bắt buộc cha cũng vẫn
lo cho con được no dạ:
Nghiêng bình mở hộp nút ra,
Con ơi, con bú cho cha yên lòng.
Cha tuy già nhưng không quản ngại, cũng vẫn phải
lo sinh kế trong vai trò cột trụ của gia đình,
vì thế hình ảnh người cha cũng rất đậm nét trong
tâm khảm của mọi người trong nhà:
Cha tôi tuy đã già rồi,
Nhưng còn làm lụng để nuôi cả nhà.
Sớm hôm vừa gáy tiếng gà,
Cha tôi đã dậy để ra đi làm.
Vắng bóng người cha làm cho gia đình trống vắng,
quạnh hiu:
Vắng đàn ông quạnh nhà.
Hơn thế nữa, trong vai trò giáo huấn đàn con,
người cha bao giờ cũng coi trọng và nghiêm minh
hơn, do đó ảnh hưởng giáo dục người cha thường
tốt đẹp và tác dụng nhiều hơn mẹ:
Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà.
Hoặc:
Mẹ đánh một trăm, không bằng cha hăm một
tiếng.
Mẹ dạy thời con khéo,
Cha dạy thời con khôn.
Dẫu thương yêu, gần gũi với mẹ nhiều hơn con
cũng không quên được công ơn dưỡng dục của cha,
bao giờ cũng hằn sâu trong tâm trí:
Khôn ngoan nhờ ấm cha ông,
Làm nên phải đoái tổ tông phụng thờ,
Đạo làm con chớ hững hờ,
Phải đem hiếu kính mà thờ từ nghiêm.
Biết bao nhiêu áng văn thơ, ca dao, tục ngữ tán
thán công đức Cha và Mẹ, cái hạnh phúc có được
cha mẹ vẹn toàn để nhất tâm hiếu kính đã làm cho
bao nhiêu người con thiếu vắng cha mẹ phải ước
ao ngậm ngùi:
Ân cha nặng lắm ai ơi!
Nghĩa mẹ bằng trời, chín tháng cưu mang.
Vẳng nghe chim vịt kêu chiều,
Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau.
Nhớ ơn chín chữ cù lao,
Ba năm nhũ bộ biết bao nhiêu tình?
Ngày nào em bé cỏn con,
Bây giờ em đã lớn khôn thế này.
Cơm cha, áo mẹ, công thầy,
Nghĩ sao cho bõ những ngày ước ao.
Làm trai đủ nết trăm đường,
Trước tiên điều hiếu, đạo thường xưa nay.
Công cha đức mẹ cao dày,
Cưu mang trứng nước những ngày còn thơ.
Nuôi con khó nhọc đến giờ,
Trưởng thành con phải biết thờ song thân.
Thức khuya dậy sớm cho cần,
Quạt nồng ấp lạnh giữ phần đạo con.
"Xảy nhà ra thất nghiệp", mẹ cha có biết lòng
con thương nhớ khôn nguôn, tâm hiếu kính mang
mang, luôn tưởng nhớ đến công ơn sinh dưỡng của
đấng sinh thành:
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa,
Miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương.
Ngó lần nuột lạt mái nhà,
Bao nhiêu nuột lạt, em thương mẹ già bấy nhiêu.
Chiều chiều ra đứng ngõ sau,
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.
Gió đưa cây cửu lý hương,
Từ xa cha mẹ thất thường bữa ăn.
Sầu riêng cơm chẳng muốn ăn,
Đã bưng lấy bát, lại dằn xuống mâm.
Phải xa nhà lòng đau như cắt, biết có ai sớm hôm
phụng dưỡng mẹ cha, để con khắc khoải nhớ thương:
Lòng riêng nhớ mẹ, thương cha,
Bóng chim tăm cá biết là tìm đâu?
Trong vòng binh lửa dãi dầu,
Bơ vơ lưu lạc, bạn bầu cùng ai?
Ra đi bỏ mẹ ở nhà,
Gối nghiêng ai sửa, mẹ già ai nâng?
Một mai cha mẹ yếu già,
Bát cơm đôi đũa, kỷ trà ai dâng?
Đêm đêm khấn nguyện Phật Trời,
Cầu cho cha mẹ sống đời với con.
Cha mẹ có hay lòng con như muối xát, chỉ mong
sao cha mẹ được đầy đủ, mong được sáng thăm tối
viếng, mong dâng đến cha mẹ miếng ngon vật lạ tỏ
lòng hiếu kính phụng thờ mẹ cha:
Tôm càng lột vỏ bỏ đuôi,
Giã gạo cho trắng đặng nuôi mẹ già.
Đói lòng ăn hột chà là,
Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng.
Đây bát cơm đầy nặng ước mong,
Mẹ ơi, đây ngọc (1) với đây lòng,
Đây tình con nặng trong tha thiết,
Ơn nghĩa sanh thành, chưa trả xong.
___________________
(1) Hạt gạo là hạt ngọc.
Lên chùa thấy Phật muốn tu,
Về nhà thấy mẹ công phu sao đành?
Mẹ già ở túp lều tranh,
Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con.
Cau non khéo bửa cũng dày,
Trầu têm cánh phượng để thầy mẹ xơi.
Ai về tôi gởi buồng cau,
Buồng trước kính mẹ, buồng sau kính thầy.
Ai về tôi gửi đôi giầy,
Phòng khi mưa gió để thầy mẹ đi.
Cha mẹ nuôi con ơn sâu nghĩa nặng, dẫu nhọc nhằn
vất vả con cũng chẳng ưu tư:
Dấn mình gánh nước làm thuê,
Miễn nuôi được mẹ, quản gì là thân .
Làm con ăn ở sao cho phải đạo, mình biết hiếu
kính mẹ cha đó là tấm gương tốt cho con cái noi
theo "sóng trước làm sao, sóng sau như vậy", có
hết lòng thờ phụng mẹ cha mới mong sanh con hiếu
nghĩa:
Nếu mình hiếu với mẹ cha,
Chắc con cũng hiếu với ta khác gì.
Nếu mình ăn ở vô nghì,
Đừng mong con hiếu làm gì uổng công.
Hoặc:
Hiếu thuận sinh ra con hiếu thuận,
Ngỗ nghịch nào con có khác chi!
Xem thử trước thềm mưa xối nước,
Giọt sau, giọt trước chẳng sai gì!
Người xưa khó nhọc nuôi mình,
Khác gì mình đã hết tình nuôi con.
Suốt một đời sống trong tình thương của cha mẹ,
biết bao công khó cho con được nên người, bao lo
lắng hy sinh, nhọc nhằn mong con được đầy đủ
không thua bạn, kém bè. Nay cha mẹ không còn,
đau đớn biết dường nào, dù nuối tiếc bao nhiêu
cũng không làm sao được. Bạn hỡi! Ngay bây giờ
hãy làm bất cứ điều gì có thể làm được cho cha
mẹ để sau này có muốn cũng không thể nào thực
hiện được:
... Độ nhỏ tôi không tin,
Người thân yêu sẽ mất.
Hôm ấy tôi sững sờ,
Và nghi ngờ trời đất.
Từ nay tôi hết thấy,
Trên trán mẹ hôn con.
Những khi con phải đòn,
Đau lòng mẹ la lẫy.
Kìa nhờ ai sung sướng,
Mẹ con vỗ về nhau.
Tìm mẹ, con không thấy,
Khi buồn biết trốn đâu?...
Hiếu đễ không phải là những lời đãi bôi, những
xót xa không thật từ cửa miệng, những ao ước
bâng quơ không bao giờ thực hiện, mà chữ Hiếu
phải được thể hiện bằng những hành động cụ thể,
bằng những chăm sóc, hầu hạ, phụng dưỡng xuất
phát tự đáy tâm hồn với lòng thương quý chân
thật.
Mùa Vu Lan là mùa báo Hiếu, mùa cho các người
con tưởng nhớ đến công đức sinh thành của cha
mẹ, mong muốn làm điều gì tốt đẹp hơn để đền đáp
xứng đáng công ơn dưỡng dục của mẹ cha. Nhớ ơn
và báo Hiếu luôn luôn là những suy tư triền
miên, sâu đậm trong thâm tâm mọi người con Việt.
Phụng dưỡng Cha và Mẹ,
Là công đức tối thượng.